Ngày xưa tôi hay tự hỏi mình câu đó. Giờ thì thỉnh thoảng người khác cũng hỏi. Và tình cờ, một buổi tối đi ăn, tôi lại có thêm một câu trả lời rất thật.

Tối tan làm, bụng đói nên tôi tính ghé ăn hủ tiếu gần nhà. Nhưng đi ngang thấy một xe hotdog mới mở, tôi quay lại ghé ủng hộ. Phần vì tò mò, phần vì nhìn vị trí đặt xe, tôi đoán là bán sẽ hơi khó.
Tôi xem menu, thấy gần chục món. Mà thú thật, tôi đâu có thói quen ăn hotdog. Thế là hỏi chủ quán:”Ở đây món nào khách hay ăn nhất, em giới thiệu giúp anh món OK nha.”
Bạn giới thiệu hotdog kiểu Mỹ. Trong lúc chờ, có bé trai tầm 8 tuổi cháu chủ quán chạy ra phụ tính tiền. Nhìn lanh lợi, dễ thương.
Một lát sau, chủ quán ra hỏi:”Anh ăn thấy ổn không ạ?”
Tôi bảo ổn, rồi hỏi thêm:”Bán ở đây có ổn không em?”
Bạn cười buồn:”Chậm lắm anh. Cũng may là mặt bằng nhờ dì nên không tốn tiền.”
Nói chuyện thêm, tôi mới biết bạn từng làm phát triển thị trường cho một hãng bia lớn. Sau nghỉ việc, bạn quyết định khởi nghiệp.
Tôi hỏi lý do. Bạn nói rất thật:”Em muốn làm cái gì đó của riêng mình, anh à.”
Nghe câu đó, tôi thấy lại mình của ngày trước.Rồi tôi hỏi tiếp:”Cos của em chắc cao lắm đúng không?”Bạn ngạc nhiên hỏi sao tôi biết.Tôi quen nghề nên nhìn menu đoán được.
Bạn nói nhỏ:Gần 60% anh.
Tôi hơi khựng lại. Vì với mức đó, chỉ cần tính kỹ một chút sẽ thấy: càng bán càng lỗ. Nhưng vì là “mặt bằng nhà”, lại “tự làm”, nên nhiều người vô tình bỏ qua chi phí thật.
Và lúc đó tôi thấy rất rõ một điều:làm thuê và làm chủ là hai thế giới hoàn toàn khác.
Khi làm thuê, bạn chỉ cần làm tốt phần việc của mình. Phía sau luôn có hệ thống, phòng ban, đồng đội, quy trình. Dù thị trường có thế nào thì lương vẫn đều đặn mỗi tháng.
Còn khi làm chủ, mọi thứ đặt hết trên vai bạn:doanh thu, chi phí, dòng tiền, marketing, pháp lý, nhân sự, vận hành…
Một quyết định sai có thể đánh đổi bằng tiền tích góp nhiều năm.Và đôi khi là cả sự bình yên của gia đình.
Rất nhiều người giống như cậu chủ hotdog kia, có thể từng là nhân sự giỏi, làm rất tốt trong tổ chức. Nhưng khi bước sang làm chủ, mới nhận ra mình cần thêm rất nhiều kỹ năng khác: tài chính, mô hình kinh doanh, chọn điểm bán, quản trị, đánh giá rủi ro…
Và tôi nhận ra:khởi nghiệp bây giờ không còn là “thử cho biết” nữa.Nó là một hành trình nhiều rủi ro, nhiều khoảng lặng, nhiều lúc nhìn lại mà thấy tim mình chùng xuống.Nhưng cũng chính vì vậy mà tôi tin,khởi nghiệp là hành trình của sự dũng cảm.
Dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn.Dũng cảm nhìn thẳng vào những thiếu sót của chính mình.Và dũng cảm học lại gần như từ đầu.Đam mê vẫn quan trọng.Nhưng chỉ đam mê thôi thì chưa bao giờ là đủ.
Khởi nghiệp không chỉ là rời bỏ công việc cũ,
mà là chấp nhận bước vào một cuộc chơi khó hơn rất nhiều,nơi mỗi quyết định nhỏ đều có cái giá riêng của nó.
Và rồi, khi gấp lại câu chuyện tối hôm đó,
tự nhiên trong lòng tôi có chút nặng nề thương cho những người đang gồng mình giữ giấc mơ của riêng họ.
Chúc tất cả những ai đang trên hành trình này sẽ luôn đủ bền chí và đủ bình yên trong lòng để đi tiếp con đường mình đã chọn.
Did you find this article helpful?
Sign up to receive new articles every week on store layout and retail development.


