Mấy hôm trước, tôi gặp hai vợ chồng người em mở quán cà phê được hơn 8 tháng. Quán vận hành tạm ổn, doanh số cũng bắt đầu vào guồng nên hai em nói với tôi một câu rất quen: “Giờ tụi em tính mở thêm cửa hàng nữa.” Do mấy tuần rồi tôi di chuyển liên tục nên anh em hẹn mãi mới gặp. Ngồi nói chuyện với nhau chừng hơn tiếng, tôi không phân tích bảng biểu, cũng không khuyên nên hay không nên mở, chỉ hỏi vài câu rất đơn giản: khách hàng của em chính là ai? nếu mở thêm lúc này thì hai em đang mạnh nhất ở điểm nào? và cửa hàng hiện tại còn dư địa gì chưa làm tới?

Kết thúc buổi gặp hai em tự im lặng vài phút rồi cười và nói: “Thôi chắc tụi em chưa mở vội, tập trung đẩy cửa hàng này cho mạnh hẳn đã.” Khoảnh khắc đó làm tôi thấy rất quen, quen như câu chuyện gần một năm trước khi tôi bắt đầu đồng hành cùng vợ chồng anh chị bên Nhất Quê.
Ngày đầu gặp, anh chị đã có hai cửa hàng. Là người làm nghề giò chả truyền thống nên suy nghĩ rất thật và rất nghề: muốn bán được nhiều giò chả hơn thì mở thêm quán bánh cuốn để kéo tiêu thụ. Mọi thứ được làm bằng kinh nghiệm, bằng sự chăm chỉ và bằng niềm tin của người trong nghề. Nhưng khi team vào đồng hành sâu hơn, bóc từng con số ra mới thấy hệ thống đang khá phân mảnh, doanh thu có nhưng chi phí không rõ. Nếu tính đúng và đủ cả công sức của hai anh chị bỏ ra thì gần như chỉ huề vốn. Tôi đã nói một quyết định lúc đó không dễ nghe: đóng hai cửa hàng cũ và làm lại từ đầu một cửa hàng mới tại 135 Hoàng Diệu.
Gần một năm qua, cả team cùng anh chị chọn lại điểm bán cho kỹ hơn, đo lại dòng khách, làm rõ số liệu, tối ưu menu, tối ưu vận hành và chỉnh từng chi phí nhỏ. Kết quả đến hôm nay là doanh thu đã x2, lợi nhuận tăng lên nhiều lần
nhưng điều làm tôi vui nhất không phải con số, mà là thấy rõ anh chị đã “lên trình”, biết nhìn số, biết đọc hiệu quả và con đường phía trước trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
Với tôi, đồng hành chưa bao giờ là làm thay, mà chỉ là cùng học, cùng làm, cùng sửa và cùng phát triển, mỗi người làm đúng năng lực và sở trường của mình. Càng đi lâu trong hành trình mở cửa hàng, tôi càng tin rằng giai đoạn này và cả giai đoạn sau nữa, người đi xa không phải là người mở nhiều nhất, mà là người mở chắc nhất. Hiệu quả quan trọng hơn số lượng, đi chậm nhưng vững còn hơn mở nhanh rồi phải quay lại sửa từ đầu.










